ПЕДИА̀ТЪР, ìí. ‑òðè, ì. Лå­êàð, ñïå­öè­à­ëèñò ïî ïå­äè­à­ò­ðèÿ; äåò­ñ­êè ëå­êàð. Дåò­ñ­êî­òî îò­äå­ëå­íèå íà ïî­ëè­ê­ëè­íè­êà­òà ñå íà­ìè­ðà â îò­äåë­íà ñã­ðà­äà è ñå îá­ñ­ëóæ­âà îò òðè­ìà ïå­äè­à­ò­ðè. ВН, 1955, áð. 281, 2. Пî­íÿ­òè­å­òî àëåð­ãèÿ å ñúç­äà­äå­íî îò âè­å­í­ñ­êèÿ ïå­äè­à­òúð Кëå­ìåíò ôîí Пèð­êå ïðåç 1906 ã. Н. Тîí­êèí, НЗЛ, 39.

— Оò ôð. pédiatre.